nằm mơ ở địa đàng trống hoác.



Thứ Tư, 3 tháng 9, 2014

chuyện đi viếng mộ ông ngoại và chơi Đà Lạt.

một. viếng mộ.

Mộ ông ngoại ở khu mộ tập thể Bảo Lộc, khuất giữa biển mộ người xa lạ.

Mùa mưa. Cỏ lấp tên người. Cỏ lấp cả ảnh. Ông ngoại đứng xa xa trong tấm hình trắng đen nhỏ xíu, tôi nhìn không rõ mặt. Vốn dĩ tôi cũng là đứa cháu không biết mặt ông. Ông mất trước khi mẹ sanh tôi.

Tôi cầm một nắm cả trăm cây nhang quơ quơ, nước mắt thì chực trào ra, không phải khóc, mà tại khói cay. Cắm cho mộ ông ba cây nhang, để lại bó hoa vàng, mở gói bánh. Rồi đi cắm hết đám nhang đương tàn cho những mộ xung quanh, để họ khỏi lạnh lẽo, cô quạnh.

Đi học xa về hè, có cả dì Khánh cùng về, là sẽ đi thăm mộ của ông.  Mẹ bận rộn ở Sài Gòn, nên tôi đi thay cũng được. Nếu cái hiếu thuận là đạo lý tồn tại trong lối sống dân tộc, thì nó sống qua các thế hệ, rồi ngóp ngáp một chỗ trong máu thịt, đầu óc tôi, tự nhiên thôi.

Nhưng để tôi nói, là tôi không hiểu tại sao tôi lại đi viếng mộ ông ngoại. Thực lòng là không biết nghĩ sao về ông. Tôi chưa bao giờ gặp, không thấy, không hiểu, không gắn bó với con người này. Nhưng tôi vẫn thấy an lòng khi đứng trước ngôi mộ màu xanh, dù không bao giờ hiểu nguyên do của nỗi an nhiên bất chợt. Có lẽ yêu thương với những người đã mất dễ biết là vô vọng. Nên cứ cho đi bao nhiêu cũng không tiếc.

Đâu còn tiếc được nữa.



hai. hotel du parc dalat. thực tại nhàn nhạt.

Bây giờ làm sao để có lại cảm giác mơ hồ lãng mạn khi đi lạc giữa thành phố sương mù?

Các chỗ ăn ngon tìm lại đều không thấy ngon như trước. Quán sữa đậu nành cũng mất tích. Ở khách sạn cổ kích đẹp đẽ, không trôi nổi rày đây mai đó nữa. Cũng không tản bộ, hay đi cà phê cà pháo gì. Không muốn. Có khi tại ở xung quanh mình là người thân, nhưng không thân.

Chỉ có một điều giống. Là cảm giác mắc kẹt. Không thấy đường, không bước được đi đâu.

Thực tại nhàn nhạt. Như nước ốc. Như nhánh cây ở chân trời. Hay cuộc sống ở Vermont. Tại mình, hay tại ai?

Ngày xưa buồn. Bây giờ thay đổi rồi, vẫn buồn.

Thế là cả ngày chỉ ngồi bên bàn gỗ dòm qua cửa sổ. Ngẫm nghĩ quả là quá khứ chết rồi. Hay mình của mùa hè năm ấy đã chết rồi.



ba. về ngồi trên xe, cố chụp hình cầu La Ngà.


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét