tháng mười hai thương quý. mưa rủ rỉ sau cánh ô xoay tròn, khiến người ta ngờ ngợ phép màu giáng sinh không kịp đến sau ngọn lửa lò sưởi khe khẽ ngâm nga. gió vờn đùa ở cổ tay, tràn qua những kẽ ngón tay thành một giấc mộng vô thần mơ hồ về cái vắng lặng an nhiên ngay trước mắt. nắng ngày khoan thai nhạt phai, không kịp vớt lại vào lòng, càng khiến mình hoang mang về sự điên cuồng nội tại mãi sao không ngừng lớn lên.
tháng mười hai thương quý. hầu như cuộc sống chỉ là loanh quanh trong căn phòng nhỏ. không khí lành lạnh quyện đặc nỗi nhớ. về mình, về thành phố của mình, liệu có còn hoài thương khoảnh khắc tuổi trẻ đã trôi tuột đi trong bước chân hoang hoải, liệu có còn lãng đãng một nỗi ám ảnh về những khoảng cách vô hình hài và thật xa xôi. phiền muộn bâng quơ. có phải một khi đã ích kỷ bán một ít tàn phai để mua lấy nỗi cô độc hờ hững, cái quyền diễn đạt nuối tiếc cũng vội vàng trốn đi? hay có một giây khắc nào đấy, thật nhỏ bé, đã cảm thấy mình có lẽ nên xứng đáng với một chút vui, nhưng rồi lại thôi, vì bận rộn quá, vì làm gì có nỗi buồn nào nhỏ bé đi đâu.
tháng mười hai thương quý. có thứ ảo ảnh tăm tối trong câu tạm biệt. để bóng em lướt qua, rồi vội khuất mình sau khung trời trong vắt. tôi vẫn hay giữ thói quen đi phía trước, hoặc phía sau đám đông. trong dáng người đi có nhiều giá lạnh hơn trong đôi mắt. giá như một cái nhìn có thể giữ lại nhau. giá như những con chữ cùn mòn có thể bấu chặt vài hồi ức vụn vỡ. tháng mười hai không có em, phải bước đi chậm rãi, nuôi nấng những huyễn vọng vặt vãnh như thế, rồi lại hay thấy mình buồn. cười nói mình mình, nhưng có lời nào đây có thể lấp đầy sự rỗng rỗi này. tôi đã đi xa rồi, em thì ở lại. có buồn không, khi lâu rồi mình không gặp nhau?
tháng mười hai thương quý. bên hè đường, hoa tan tác, trôi theo dòng tuyết tan bên cọng cỏ. tôi muốn nhớ thành phố của mình, nhưng tôi không khóc nổi. nên hình như là tôi nói dối. vậy là tôi nhìn ra ngoài ô cửa sổ của chiếc subway đang chạy băng băng xuyên Nữu Ước, và cảm thán với người bạn đồng hành về một khung cảnh lấp lánh đèn sao, diệu kỳ rực rỡ. sự bất mãn với thực tại là gốc rễ của rất nhiều nỗi bất hạnh, nên nếu cố quên những cảm khái chủ quan về thời cuộc, cảnh vật nhiều khi sẽ đỡ hoang tàn đôi chút.
tháng mười hai thương quý. hình như trước đây, tôi cũng đã luôn ý thức về những điều sẽ cảm thấy nhiều năm sau, nên từng viết nên những điều thật tinh tươm đẹp đẽ, gửi cho tương lai. còn bây giờ, tôi nuôi nhiều hận thù với thiên hạ hơn, thì cũng thấy nhiều trắc ẩn với nhân loại lớn lên trong lòng. mọi bế tắc cứ cuộn tròn trong hỗn loạn, chỉ còn một sự già cỗi bất lực buông trải ngày ngày. phải chăng, từ rất sớm, mọi thứ đối với tôi đã quá muộn màng?