nằm mơ ở địa đàng trống hoác.



Thứ Bảy, 20 tháng 10, 2012

thơ Nguyễn Phong Việt.

Trên những dấu vân tay…

(Cuộc đời chúng ta vốn dĩ rất bình thường
       và người may mắn không cần tìm cũng thấy nỗi cô đơn!)

Có những tháng ngày qua chúng ta đã sống ở giới hạn tận cùng
vì ngỡ cả thế gian này không ai muốn mình còn có thể đi chung
*
Phủ nhận một con người bao giờ cũng dễ hơn là yêu thương
nhất là khi từng gọi tên nhau bằng hạnh phúc
tập nhường nhịn nhau, tập can ngăn đừng khóc
tập vui vẻ lúc đau và tập thản nhiên trong đôi lần cô độc
để không chỉ thương mình…
*
Khi cuộc đời hứa hẹn sống phải có niềm tin
nhưng chúng ta không đủ sức để tin hoài tin mãi
không đủ sức ngồi một mình rồi đến lúc đứng lên vẫn là cảm giác trống trải
không đủ sức nấu một bữa ăn mà người cần ăn đã trốn chạy
không đủ sức mở cửa sổ trong đêm khuya và ngăn mình đừng ngủ lại
vì đã sắp bình minh…
*
Vì ngày mai vẫn phải bắt đầu tiếp một hành trình
những gì đã đau chắc chắn rồi sẽ hết
những gì phải cưu mang trong trái tim rồi sẽ lành lặn
những gì đã buông tay rồi sẽ mỉm cười thôi không còn ân hận
những gì đã oán hờn rồi sẽ bình yên khi đối mặt
ngoái lại làm chi khi ai cũng đã có một con đường…
*
Trên những dấu vân tay của chúng ta số phận vẽ lên đó những nỗi buồn
còn niềm vui chúng ta phải tự tìm kiếm lấy
làm sao có thể giữ bên mình một thứ gì đó mãi mãi
nhất là khi yêu thương chỉ thể hiện hình hài qua những câu nói
mà chúng ta không dưới một lần đã đánh đổi
tiếc làm chi?
*
Ngẩng mặt lên cho nụ cười xua hết những hoài nghi
ta sẽ nhìn thấy thôi một con người khác
một con người khiến cho ta gặp lại trong lòng mình thứ cảm giác…
một con người khiến cho ta bình yên ngay cả khi buồn đau cho riêng mình nhiều nhất
một con người khiến cho ta hiểu sự tồn tại của mình là cần thiết
một con người thành thật
để yêu thương…
*
Không mấy ai đủ thông minh để nhìn thấy hết gian khó trên một con đường
cứ đi vì cần phải đi cho mình còn được sống
có bao người mất mát yêu thương cả cuộc đời đâu mà sợ chẳng tìm ra hạnh phúc
sẽ là diệu kì khi có lại niềm vui lúc tình yêu khô hạn
và một giọt nước mắt
cũng có ý nghĩa của sự hồi sinh…
*
Trên những dấu vân tay của chúng ta
yêu thương thường được nhìn thấy bởi những trái tim cùng nhịp đập vô hình!

Thứ Ba, 16 tháng 10, 2012

to settle the old dream.

I found an outflux for an unfulfilled passion. Funny how a person could embody a dream.

John Green was right when he said It is gonna hurt because it matters. There's exception to all things, though.

There's this thing I'm doing that matters to me. It has at least some layer of significance. But I'm gonna make sure it stays an outside portion of my life. I'm gonna make sure it becomes of no greater importance. I'm gonna make sure I will not get hurt.

Thứ Tư, 3 tháng 10, 2012

My heart slackened its pace.

1. Failed to overcome the barriers of silence. Vacancy of small talks means Isolation from nearby humans.

2. Night lights are deceptive. They gleamed like they could salvage troubled souls.
Such splendour would die young, though, while sorrows perpetuate.

3. Enormous is the world, in which small is the number of people who get me.

What's worse, only when I raise my hand to the sun do I see them hidden far away behind my opened palm, and start to wonder where to find 'em all. Again.

In a world so enormous.

Thứ Ba, 2 tháng 10, 2012

on another Xe-Om.

"Yesterday he coughed and sneezed and had a headache. But because I forgot the keys home, he took me around the city in the rain and bought me lots of food. He was smiling all the time, and with the usual silly tone, telling me all sorts of stories. That back in his hometown he used to be a mafia boss of sorts, pointing fingers at people and ordering rectification to wrongdoings. That he's now an architecture student, and has a liking for all things beautiful.

I don't know if such dramatic change, from a representative of might-is-right to a connoisseur of arts, is humanly possible. And I'm also frightened, because at times like this a love for beauty could qualify no man as a good person and not capable of harm or exploitation."