nằm mơ ở địa đàng trống hoác.



Thứ Bảy, 1 tháng 2, 2014

con người tôi bây giờ khô héo. quặt quẹo. thiện ý cạn, chữ cạn, tình cạn. còn cái mỹ trong lòng đã tan biến khỏi hơi thở mỗi ngày tự khi nào không hay.

chắc đấy là cái giá phải trả khi người ta chọn giữ khư khư những sự thật đau buồn trong lòng. cũng công bằng cả thôi. càng ôm lấy, càng nghĩ đến, lại càng tổn thương. càng đau nhiều thì càng hận sâu.

hận thù thiên hạ của tôi, có hai cách giải quyết. một là trả, hai là chữa.

cái sau có lẽ là không thể. từ bé đến giờ thương tích vẫn chưa bao giờ lành. chưa bao giờ tôi nói cho ai nghe tường tận được về mình, chỉ chờ phép màu khiến người ta tự thấy ra, chữa giúp. nhưng mà, thiên thu cũng không thể có phép màu, ừ thì vì người đời vốn dĩ vô tâm vô tình. thành ra chắc thiên thu cũng không thể lành lặn.

nên hận thù thiên hạ, hình như chỉ có thể trả. chỉ có điều, tôi biết chắc có trả lại đến gấp trăm lần cũng không thể khiến bản thân hết đau buồn. chỉ như tự lấy băng xát, lấy lửa đốt, mà thôi. cánh đã rơi, đã nát, thì cũng như rác. chỉ còn chờ ngày tan đi.

còn trận chiến này, nếu cũng như nỗi buồn, liệu có phải sẽ dài một nghìn mùa hoa?