Mấy con chữ kia giờ đây cách tôi xa quá chừng. Mới hơn một năm, mà xa vời vợi như mình với chân trời đằng kia. Bây giờ tôi thấy mình chỉ còn dùng văn chương để nói dối thôi. Còn cái gì thật trong lòng mà khó ở, đau buồn một chút thì đều dùng cái miệng xấu xa để mà chửi ra rả, kiểu nữ Chí Phèo thời đại.
Chắc tại tôi chán đời quá. Mà không, tôi thích đời chứ. Tôi cố sống lắm, đến gân guốc đầy cả bàn tay, mắt cũng tinh anh hơn vì chòi thòi lòi ra để nhìn rõ lòng người, tóc cũng bạc và rụng đi nữa. Nghe tả tôi như bà già bẳn tính khủng khiếp nào đấy, ai có ngờ đâu tôi là một con bé còn trẻ măng, mắt thì hi hí còn miệng hay cười ngớ ngẩn? Ah, chính xác là tôi chỉ hơi chán cái cảnh đời này của mình. Cái bất mãn thiên thu ai ai cũng phần nào đang cảm thấy.
Tôi cũng cố công làm nhiều thứ để đổi thay vận mệnh. Còn trẻ khỏe thì còn chỗ dung dưỡng ý chí. Kết quả cũng chưa rõ ràng, nhưng tôi cũng đã nghĩ rồi. Nếu ở đây thì mọi thứ hiện ra rõ ràng và khả dĩ hơn. Đi đâu, về đâu, làm gì, khía cạnh mông lung thì nghĩ không thấu nổi, nhưng trên bình diện hoàn-toàn thực tế hiện nay thì giờ đã có cơ sở để lý luận tích cực hết rồi. Nên dù tôi không đi đâu được mà cứ mắc kẹt ở đây thì cũng không khiến tôi chết đi. Người tính không bằng trời tính. Cứ để đó.
Ah, thế ra vì quá sợ hãi tôi đã vội làm con cáo, thì thào tụng câu thoại kinh điển kệch cỡm: Mấy trái nho kia còn xanh.
Cuộc sống cơ bản là một màn kịch, hạnh phúc rất thích chơi cút bắt, còn nhân gian thì là những đứa trẻ không lớn được, cứ đứng mày chau mắt nhíp, cáu bẳn hằn học. Chơi đi chứ có gì đâu để mà tức giận? Cứ đóng vai của mình, cứ cười cười. Dazai Osamu đã nói: Mọi thứ rồi cũng sẽ trôi qua. Yêu thương, sầu muộn, tham vọng hay thù ghét, đều sẽ trôi qua. Thời gian xóa dần tôi đi. Cuối cùng chỉ còn sự trống rỗng là còn chơi vơi, cắt không đặng, có cắt chắc cũng không đứt, trơ ra đấy.
nằm mơ ở địa đàng trống hoác.
Thứ Ba, 29 tháng 1, 2013
trích nhật ký năm xưa - hai.
Những kẻ ôm trong lòng mối sầu về vận mệnh cô đơn tuyệt nhiên không có cách nào được giải thoát. Cứ như những đóa anh đào, tan rồi lại tươi, rồi lại tan. Từ ngày này đến ngày khác, mùa này qua mùa khác, đời này sang kiếp khác, sầu muộn cứ mênh mang. Sự cô độc không có cách nào trốn chạy, ngấm vào trong nét mặt, ánh mắt, hay là ngọn tóc, quấn siết trong cả nụ cười. Duyên phận vốn dĩ mông lung, nên người ta cứ đi qua nhau, rồi thấy cô đơn hơn. Vô vọng đập vào tim như thủy triều ngày trăng tròn vỗ vào bờ cát. Duyên phận bạo tàn mông lung. Hoa anh đào tan rồi lại tươi, rồi lại tan; sự chịu đựng chẳng hề ngưng nghỉ, còn nỗi buồn nhớ thì chẳng thể tan đi...
17.10.2011
17.10.2011
Thứ Hai, 28 tháng 1, 2013
trích nhật ký năm xưa.
Ai mua tặng tôi mùa mưa tàn úa?
Phố lảng bảng quên bàn tay, quên lời phân bua
Mắt người biếc cười trò đời phù phiếm
Hư không trong lòng, hẵng vội xua?
16.10.2011
Phố lảng bảng quên bàn tay, quên lời phân bua
Mắt người biếc cười trò đời phù phiếm
Hư không trong lòng, hẵng vội xua?
16.10.2011
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)