nằm mơ ở địa đàng trống hoác.



Thứ Ba, 29 tháng 1, 2013

trích nhật ký năm xưa - hai.

Những kẻ ôm trong lòng mối sầu về vận mệnh cô đơn tuyệt nhiên không có cách nào được giải thoát. Cứ như những đóa anh đào, tan rồi lại tươi, rồi lại tan. Từ ngày này đến ngày khác, mùa này qua mùa khác, đời này sang kiếp khác, sầu muộn cứ mênh mang. Sự cô độc không có cách nào trốn chạy, ngấm vào trong nét mặt, ánh mắt, hay là ngọn tóc, quấn siết trong cả nụ cười. Duyên phận vốn dĩ mông lung, nên người ta cứ đi qua nhau, rồi thấy cô đơn hơn. Vô vọng đập vào tim như thủy triều ngày trăng tròn vỗ vào bờ cát. Duyên phận bạo tàn mông lung. Hoa anh đào tan rồi lại tươi, rồi lại tan; sự chịu đựng chẳng hề ngưng nghỉ, còn nỗi buồn nhớ thì chẳng thể tan đi...

17.10.2011

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét