một. tin nhắn lén lút không gửi:
Xin lỗi. Chỉ vì một người không từ thủ đoạn để đạt được mục đích như em, kimi đã chịu nhiều thiệt thòi rồi: phải tỏ ra tuyệt vọng đến thế trước mặt kẻ thù. Xem như em nợ kimi. Em hứa, một ngày nào đó, em sẽ đền đáp lại kimi nhé.
hai. hội thoại tảng băng trôi:
Yume: Nói thử xem, điểm tình yêu kết thúc nằm ở đâu?
Dako: Có lẽ là hôn nhân, một cuộc chia tay, hoặc là tình dục.
Mình: Có lẽ, điểm kết thúc của tình yêu là ở sự dở dang.
hai-rưỡi. lý luận kệch cỡm–hay ngụy biện:
Cái dở dang có đặc điểm là đẹp và buồn. Đây nè, để mình ba xạo cho nghe.
Tình yêu thì trước hết nhất thiết phải đẹp; khi cái đẹp đẽ mơ hồ đấy tan biến thì tình yêu cũng tan biến. Trước cái ngưỡng tiêu tan đấy, cách hay nhất mình nghĩ ra để giữ lại cái đẹp là từ bỏ tình yêu. Chạy trốn đi, mặc kệ yêu đương, mối quan hệ đấy, người đấy; cứ ôm lấy hết ký ức, mộng tưởng, vương vấn, rồi chuồn mất (lưu ý: hành động này còn gọi là biển thủ cái kết). Không cho phép xảy ra một cái kết đường hoàng cũng tội lỗi như đông lạnh tà dương vậy. Vì tà dương thật đẹp, nên mấu chốt ở đây là cứ nên để lại mọi thứ ở cái điểm tiệm kết của nó. Cứ còn đẹp đẽ là tự nhiên sẽ ổn lại thôi. Như thuốc an thần tạo ra một màn sương long lanh trong tiềm thức tăm tối, mê man trong cái đẹp sẽ khiến dễ quên đi tổn thương hơn.
Nhưng suy nghĩ gì mà như cây lục bình trôi sông-phù phiếm thế kia? Nghiện đẹp-khinh xấu thật là hèn nhát. Ừ mà, mình là một kẻ tôn thờ cái đẹp đấy nhé: nên bạn chấp nhất mình làm chi? Dù có cực đoan theo cách của mình, ít ra cũng không đến mức tử vì đạo luôn–(trời, hèn mà, không dám làm thế đâu, khỏi nói!) Nếu hôn mê cơ hồ hay hơn chết; dang dở không chừng cũng hay hơn kết thúc. Chỉ muốn một mình, muốn không hại ai thêm nữa, rồi quên. Quên đi ký ức thì không còn có thể hết tổn thương, nhưng cũng chẳng sao. Đời là bể khổ. Buồn khổ mênh mông của hiện hữu này trơ sẵn ra đấy rồi. Buồn ai kia thêm một chút thì làm sao?