1.
Hôm nay đã vật vã suốt năm tiếng đồng hồ để viết cho xong một bài luận. Cái đồng hồ đã nói như vậy, và bầu trời cũng sụp tối. Thật là
kỳ lạ. Tất cả mình mơ hồ cảm thấy hình như chỉ là một tiếng đồng hồ trôi qua.
Cảm giác của con
người về thời gian thật là tương đối.
Nếu như trên trái đất này không có bất cứ dấu hiệu nào để phân định thời gian, và một người cứ sống theo cái đồng hồ của chính cô ta thì sao nhỉ? Ngủ, thức, làm việc, sinh hoạt, cần gì, muốn gì, thích gì, cứ tùy nghi thấy tiện thì làm. Kiểu cuộc sống như thế, có thể sẽ thật hỗn loạn, nhưng cũng thật là thích.
Sau này cuộc sống của riêng mình có khi sẽ trở nên như thế. Đi qua lại trong một khoảng không rộng lớn, lúc nào cũng làm một việc gì đó. Có thể là đọc, hoặc viết, vẽ, hoặc nghe nhạc, xem phim. Trong nhà sẽ không có đồng hồ, và cửa sổ thì thường xuyên kéo rèm.
2. Mình lờ mờ nhận ra mình đã kịp chụp lên mặt một cái mặt nạ mới khi ở trước mặt người lạ. Có một việc mới cần làm, mình sẽ quên dần xung quanh để tránh bị làm phiền (loại tật xấu hoạt động như loại đồng hồ dây cót - vặn một lần là cứ tự động chạy thật lâu). Lời ăn tiếng nói, nụ cười nước mắt, những bực bội trong lòng, đều được quên một cách rất cẩn thận ngay sau khi đặt chân vào nhà. Giống như đã chùi chân vào thảm và thay ra một bộ pyjama đặc biệt chỉ dùng để ngủ những giấc bình yên.
3. Sự bất cần có một lúc đã lấn át tất cả ích kỷ. Phẫn nộ với cuộc sống và cả thế giới, mức độ quan tâm đến suy nghĩ và cảm xúc của kẻ khác quay về ngưỡng không. Kẻ không có tôn ti chính là kẻ hay cười nhất.
Nếu như trên trái đất này không có bất cứ dấu hiệu nào để phân định thời gian, và một người cứ sống theo cái đồng hồ của chính cô ta thì sao nhỉ? Ngủ, thức, làm việc, sinh hoạt, cần gì, muốn gì, thích gì, cứ tùy nghi thấy tiện thì làm. Kiểu cuộc sống như thế, có thể sẽ thật hỗn loạn, nhưng cũng thật là thích.
Sau này cuộc sống của riêng mình có khi sẽ trở nên như thế. Đi qua lại trong một khoảng không rộng lớn, lúc nào cũng làm một việc gì đó. Có thể là đọc, hoặc viết, vẽ, hoặc nghe nhạc, xem phim. Trong nhà sẽ không có đồng hồ, và cửa sổ thì thường xuyên kéo rèm.
2. Mình lờ mờ nhận ra mình đã kịp chụp lên mặt một cái mặt nạ mới khi ở trước mặt người lạ. Có một việc mới cần làm, mình sẽ quên dần xung quanh để tránh bị làm phiền (loại tật xấu hoạt động như loại đồng hồ dây cót - vặn một lần là cứ tự động chạy thật lâu). Lời ăn tiếng nói, nụ cười nước mắt, những bực bội trong lòng, đều được quên một cách rất cẩn thận ngay sau khi đặt chân vào nhà. Giống như đã chùi chân vào thảm và thay ra một bộ pyjama đặc biệt chỉ dùng để ngủ những giấc bình yên.
3. Sự bất cần có một lúc đã lấn át tất cả ích kỷ. Phẫn nộ với cuộc sống và cả thế giới, mức độ quan tâm đến suy nghĩ và cảm xúc của kẻ khác quay về ngưỡng không. Kẻ không có tôn ti chính là kẻ hay cười nhất.
Nhưng mà, bây giờ không thể tiếp tục như thế nữa. Mình đã tìm thấy mục tiêu tiếp theo cần phấn đấu đến, đã đến lúc thu gọn tất thảy trong tâm hồn để mà sống cho đàng hoàng.
4. Trân trọng người khác là một trạng thái đặc quánh sóng sánh trong lòng. Chính là như sữa đặc trong hộp. Pha với nước đun sôi sẽ khiến nó loãng dần, vị ngọt trở nhạt. Mở ra rồi để không, thỉnh thoảng hớt một muỗng chắc chắn sẽ hôi gió, mất ngon. Muốn giữ cho nguyên vẹn, chỉ có thể bảo quản trong những ngóc ngách thật lạnh. Hoặc đừng khui ra.