nằm mơ ở địa đàng trống hoác.



Thứ Bảy, 17 tháng 3, 2012

what's your idea of romance?

1.
Trong một giây khắc, hàng ngàn người bước ngang, những khuôn mặt biến mất, những tế bào chết đi. Tôi len mình qua đám đông không mặt mũi. Không nhớ nổi mình đã đạp nát những gì và bị tàn phá như thế nào, chỉ cảm thấy rất đỗi kiệt quệ.

Tôi không phải là một cô gái dịu dàng. Cũng không phải là loại người tốt bụng, quan tâm đến mọi người bằng một niềm yêu thương mãnh liệt vô điều kiện. Tôi được dạy để trở thành một người phụ nữ đoan trang, nhưng tôi phủ nhận tất cả những kiểu cách sống được áp đặt lên mình để trở thành một con bé ương ngạnh, ngổ ngáo, cứng đầu, bất trị. Khi đứng trước gương, tôi có thể thấy gai mọc ra khắp người mình, trên những ngón tay, trên vai, trên từng sợi tóc. Nhọn và có độc. Cũng có lẽ chính vì thế mà trong mắt tôi thế giới cũng thật gai góc. Nhưng tôi không hề biết điều đó, cho đến tận khi tôi đọc lại những gì mình viết và thấy cái tính từ đó hiện mồn một trong những con chữ của mình.

Tôi đã từng không có gai, thế giới cũng đã không có gai. Cũng như nhau cả. Chỉ cần lại chớp mắt một cái. Có gai có phải là một việc rất tồi không? Sống đúng như bản thân mình có quá xấu xí không? Hôm nay, tôi đã tự hỏi mình việc này.

2.
Tôi không muốn tổn thương đến những người lạ. Có thể là tôi không muốn nợ nần gì họ cả. Tất cả chúng ta rồi sẽ quên nhau vào một ngày trời xanh vô tình.

Nhưng em của Suji đã viết trong bài tập làm văn tả về anh trai của mình rằng:

"Anh trai tôi là học sinh cấp ba. Ở nhà, anh ấy rất lôi thôi, lếch thếch. Nhưng ở ngoài, anh ấy cực kỳ bảnh chọe. Tính cách cũng vậy, ở trường và ở nhà, hoàn toàn khác nhau. Mỗi khi đi cùng với bạn bè anh ấy cực kỳ hào phóng. Nhưng ở nhà thì, thật không thể tưởng tượng nổi! Đồ keo kiệt! Anh ấy chỉ muốn người khác nghĩ tốt về mình. Anh ấy chỉ nghĩ về việc đó thôi. Nhưng nếu cứ làm như vậy, liệu anh ấy có thể trở thành một người trưởng thành không?"

Liệu tôi có thể nào trở thành một người trưởng thành không?

Cũng trong bộ phim này, có một cuộc chất vấn giữa Nobuta, Akira, Suji và Aoi trong giấc mơ Aoi nhảy từ trên sân thượng trường học xuống:
Aoi: Vậy cậu sẽ tha thứ cho tớ hả?
Nobuta: Tớ không thể tha thứ cho cậu. Nhưng cậu cũng đừng nhảy...
Aoi: Không thể như thế được. Chỉ có thể này hoặc thế kia.
Suji: Khoan đã. Thật sự cậu không muốn được Nobuta tha thứ có phải không?
Aoi: Phải đấy. Tớ không muốn được tha thứ.
Suji: Thế thực ra cậu muốn gì?
Aoi: Tớ muốn được tưởng nhớ. Dù là những ký ức đáng ghét thôi cũng được, tớ vẫn muốn mọi người nhớ tớ đã từng tồn tại. Chỉ thế thôi. Tạm biệt!
Tôi cũng muốn mọi người nhớ tôi đã từng tồn tại. Nhưng tôi khác Aoi ở chỗ tôi không muốn nợ những người lạ kí ức của mình.

Đó là một bộ phim rất khó quên. Nó để lại rất nhiều suy nghĩ, về việc làm sao để làm người cho ra hồn.

3. 
Có rất nhiều kiểu làm đau một người khác. Có những trò đùa có thể được tha thứ, nhưng cũng có những vết thương gần như không cách nào chữa lành.

Tôi  không thể nào ngăn những nỗ lực khiến người khác thấy buồn bực của bạn. Nên tôi cũng không thể chọn tình bạn với một người như vậy.

4. 
- Thế nào là lãng mạn à? A luôn nhìn thấy B giữa đám đông. Ngay từ cái nhìn đầu tiên A ngay lập tức thấy được giá trị của B, biết B là thứ duy nhất mình từng cần và muốn, và những người còn lại trông cứ như những củ khoai tây di động; kể từ đó A luôn dõi theo B. Cảnh đó luôn khiến nhói ở tim, như bị kim châm vậy.
- Vậy thì cứ yên lặng ngắm nhìn. Hoặc nói ra tình cảm nhưng bị nhận lại sự chế nhạo giễu cợt. Cái nào đáng thương hơn?
- Chắc là cái thứ hai nhỉ. Bản chất của sự việc không giống như giá trị mà mình nhìn nhận ở người đó. Giống như mình đã yêu thương một cái bóng chưa bao giờ tồn tại. Tình cảm ấy giống như một linh hồn bị bỏ rơi ấy; cô độc, không lối thoát và cuối cùng thì vỡ tan thành từng mảnh.

5. 
Hoặc là ...

Hai người luôn yêu nhau, luôn nhìn thấy nhau trong đám đông nhưng không cách nào nói ra việc đó, cũng không thể nào đến với nhau, thuộc về nhau. Tình yêu chỉ xảy ra trong từng giây họ nhìn thấy nhau giữa dòng người trôi nổi. Thêm một ngàn lần nhìn nhau cũng không thể khác đi. Tình yêu sâu đậm chỉ tồn tại duy nhất ở trong một khoảnh khắc ở thì hiện tại, rồi vội tan biến theo những ảo mộng.

Thứ tình yêu sống lại một ngàn lần, chết đi một ngàn lần, cũng chỉ có thể kéo dài trong một giây họ nhìn thấy nhau giữa đám đông.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét