nằm mơ ở địa đàng trống hoác.



Thứ Bảy, 3 tháng 1, 2015

pixie.




hội thoại băng chìm.

E: It's okay to say no. Why are you anxious about someone's disappearance while you don't even want their existence? I'm not silly, you are the one who are being silly. You just keep stepping into everyone's heart, and blame them for letting you in, and convince yourself that you are cold-hearted. 

Q: What are you talking about? I do treasure people's existence. 

E: That's the biggest lie I've ever heard from you. 

Q: What? I'm not lying. 

E: You kick someone out of your life, and then convince them that's how you want them in your life? Maybe your words aren't fake, but the meaning behind them are, and so are your actions. That is heartless and careless, which is worse than lying. 

PS: And I am so frightened of how I didn't feel hurt one bit.

Thứ Hai, 24 tháng 11, 2014

untitled.

the sparkling universe,
the starry night within my head,
the color, the angle, the line,
the warpage
all the glory is,
in every moment passing by,
dying
like a mystical monster
born and breathing its last breath
every moment is a death
to prove which
in irises
there is blood,
the silvery velvet of branches,
curving around
seizes
all fears
bring me to
eras of memories
i never would go to
alone
strangled
hammered into pieces
falling through my fingers
the drama of being
unable to hold on
to self,
to darkness,
to
the dying
universe.

Thứ Tư, 17 tháng 9, 2014

thế là mình thử tả lại chuyện viếng mộ trong lớp, vừa giấu giếm, vừa thêm thắt, như sau.

The cemetery was enclosed in four red brick walls, buried in a quiet, small town by the hills. People had all gone to the cities, chasing dreams. The old folks were deserted in their own gardens, whether smirking or sulking, alone. I tried to imagine he used to be one of them, but couldn’t.

I reached the stained entrance of the cemetery. The only route led to an old rusty temple that was at times also a refuge for homeless people. I turned right and walked to the end of the brick walls. It was a rainy season, and wild grass grew everywhere.

He lay in a sea of graves; his was painted turquoise. Wild grass sprouted up from underneath, veiled his name, shielded his face. He stood far away in a small oval black and white photograph. I couldn’t see his face.

The sky was domed like a concave mirror, grey to the furthest horizon. It rained again, melting the dirt into a sticky mud lake, quenching the little fires on the heads of my burning incense. Smoke pierced my eyes. A homeless-weeder kept offering to weed the wild grass as soon as I left. Perhaps having him around would make this place less empty. I gave him a few coins.

It would take more months before the rains died, or memories vaporized. For a moment, I hesitated to think more. He would be here, lying in a sea of graves. But how soon, I wondered, would he die again, drowned in the depth of my amnesia?

Thứ Tư, 3 tháng 9, 2014

chuyện đi viếng mộ ông ngoại và chơi Đà Lạt.

một. viếng mộ.

Mộ ông ngoại ở khu mộ tập thể Bảo Lộc, khuất giữa biển mộ người xa lạ.

Mùa mưa. Cỏ lấp tên người. Cỏ lấp cả ảnh. Ông ngoại đứng xa xa trong tấm hình trắng đen nhỏ xíu, tôi nhìn không rõ mặt. Vốn dĩ tôi cũng là đứa cháu không biết mặt ông. Ông mất trước khi mẹ sanh tôi.

Tôi cầm một nắm cả trăm cây nhang quơ quơ, nước mắt thì chực trào ra, không phải khóc, mà tại khói cay. Cắm cho mộ ông ba cây nhang, để lại bó hoa vàng, mở gói bánh. Rồi đi cắm hết đám nhang đương tàn cho những mộ xung quanh, để họ khỏi lạnh lẽo, cô quạnh.

Đi học xa về hè, có cả dì Khánh cùng về, là sẽ đi thăm mộ của ông.  Mẹ bận rộn ở Sài Gòn, nên tôi đi thay cũng được. Nếu cái hiếu thuận là đạo lý tồn tại trong lối sống dân tộc, thì nó sống qua các thế hệ, rồi ngóp ngáp một chỗ trong máu thịt, đầu óc tôi, tự nhiên thôi.

Nhưng để tôi nói, là tôi không hiểu tại sao tôi lại đi viếng mộ ông ngoại. Thực lòng là không biết nghĩ sao về ông. Tôi chưa bao giờ gặp, không thấy, không hiểu, không gắn bó với con người này. Nhưng tôi vẫn thấy an lòng khi đứng trước ngôi mộ màu xanh, dù không bao giờ hiểu nguyên do của nỗi an nhiên bất chợt. Có lẽ yêu thương với những người đã mất dễ biết là vô vọng. Nên cứ cho đi bao nhiêu cũng không tiếc.

Đâu còn tiếc được nữa.



hai. hotel du parc dalat. thực tại nhàn nhạt.

Bây giờ làm sao để có lại cảm giác mơ hồ lãng mạn khi đi lạc giữa thành phố sương mù?

Các chỗ ăn ngon tìm lại đều không thấy ngon như trước. Quán sữa đậu nành cũng mất tích. Ở khách sạn cổ kích đẹp đẽ, không trôi nổi rày đây mai đó nữa. Cũng không tản bộ, hay đi cà phê cà pháo gì. Không muốn. Có khi tại ở xung quanh mình là người thân, nhưng không thân.

Chỉ có một điều giống. Là cảm giác mắc kẹt. Không thấy đường, không bước được đi đâu.

Thực tại nhàn nhạt. Như nước ốc. Như nhánh cây ở chân trời. Hay cuộc sống ở Vermont. Tại mình, hay tại ai?

Ngày xưa buồn. Bây giờ thay đổi rồi, vẫn buồn.

Thế là cả ngày chỉ ngồi bên bàn gỗ dòm qua cửa sổ. Ngẫm nghĩ quả là quá khứ chết rồi. Hay mình của mùa hè năm ấy đã chết rồi.



ba. về ngồi trên xe, cố chụp hình cầu La Ngà.


Thứ Hai, 25 tháng 8, 2014

kết luận về lý tưởng giáo dục của thời kỳ Khai sáng, Noam Chomsky.

"You have gain the capacity and the self-confidence for that matter to challenge and create and innovate, and that way you learn; that way you’ve internalized the material and you can go on. It’s not a matter of accumulating some fixed array of facts which then you can write down on a test and forget about tomorrow."

Vườn riêng (vườn xuân).

 - bài thơ cuối phim
Trăng nơi đáy giếng
của Thảo Phương.

Em tìm kiếm mảnh vườn cho riêng ta
Nơi chỉ có em và anh trong đó
Nơi chỉ có anh cùng em và cây cỏ
Để ta nghe lòng mình khi cơn gió thoảng qua...

Em tìm kiếm mảnh vườn cho riêng ta
Nơi bóng lá xanh rập rờn nắng gió
Nơi anh cùng em bình yên trên thảm cỏ
Xa cách cuộc đời.

Em chỉ kiếm một mảnh vườn riêng thôi
Bởi cuộc đời không có thật
Và tình yêu - tình yêu không ân hận
Để ta nhớ nơi ghi dấu ấn cho tâm hồn

Khi chiều về cây lá cũng bâng khuâng
Em lại thiếu anh - ôi thiếu vô chừng
Hãy ở lại cùng em nơi vườn xuân hoang dã
Để em nghe tiếng thì thầm của tình yêu - nghiệt ngã - si mê...