Jean-Jacques Rousseau - Discourse on The Origin and The Foundation of The Inequality Among Mankind
nằm mơ ở địa đàng trống hoác.
Thứ Năm, 28 tháng 2, 2013
note.
The horse, the cat, the bull, nay the ass itself, have generally a higher stature, and always a more robust constitution, more vigour, more strength and courage in their forests than in our houses; they lose half these advantages by becoming domestic animals; it looks as if all our attention to treat them kindly, and to feed them well, served only to bastardize them. It is thus with man himself. In proportion as he becomes sociable and a slave to others, he becomes weak, fearful, mean-spirited, and his soft and effeminate way of living at once completes the enervation of his strength and of his courage.
Thứ Sáu, 15 tháng 2, 2013
conversation on innocence.
-hey what chocolate do you like? milk white dark bitter, or all chocolate?
-I guess chocolate w/ hazelnut & a little milk in it
-so youre a innocent kid, nostalgic and tend to think about the past
(the quiz says so)
-er... what do you think? the fact that I'm an innocent kid...?
-uhm somehow. in a dif way from what ppl usually think about innocence
as in you still believe in true love. do you?
no, thats the conventional innocence
sr...
your way of innocence, its exact detail is outside the grasp of my language
-yeah I know
not I know, I mean, I understand what you mean
-uhm
innocent, huh
maybe i perceive anyone with a bit of goodness left in them is innocent
-I'm the last person who you should think
have any goodness left...
cuz I imagine how I go to church one day and confess sins, or sth like that
it'd take 10 priests to take turns and write down 5 full chapters
-...
-yeah and when I look back
I may seem just like an ordinary boy
I may seem just like an ordinary boy
no difference from anyone else
haizz
-why haizz ?
you think ordinariness is some sort of consolation dont you?
-nah..
I'm trying to stay away from ordinariness as much as possible, aren't I?
-why?
a fetish w being special ?
-huh....
I wouldn't think so
I guess if i'm living ordinarily, it's like it seems like I don't ever try
-try to live .. ?
-like I just follow a default way
-you really think so ?
-you understand?
-yes, somehow its simpler and better than what i have in mind for you
-did I touch upon sth unpleasant?
-no no no
i think you just present a very pleasant image about yourself.
Thứ Ba, 12 tháng 2, 2013
chuyện cái chết con chó của tôi.
Con chó của tôi đã chết rồi.
8h30 ngày 7 tháng 2 năm
2013.
Nó đã sống cùng gia đình tôi
được chin năm. Lớn tuổi nhưng lại mang bầu. Khi ấy tôi không có ở nhà, chỉ nghe
mẹ nói nó vỡ ối, nhưng già rồi không đẻ nổi; rốt cuộc không hề kêu khóc, chỉ lặng
lẽ lê thân già ra trước sân nhà mà chết. Các bác sĩ trên điện thoại vội kết luận
nó bị ép tim.
Lúc mẹ báo tin, tôi phóng
như bay về nhà, quăng xe đạp ở ngoài cửa, rồi ngồi thụp xuống trước cái xác con
chó.
Mấy ngày nay cũng dợm nghĩ về
cái thai của nó. Hay về cảnh nó gặp chuyện gì đấy. Nhưng lại nghĩ con chó nhà
tôi khỏe lắm, phải còn mấy năm nữa, chưa dễ đi thế được. Hình ảnh về cái chết của
nó chỉ thoảng qua đầu, rồi tan nhanh như sương sớm, nên tôi chẳng thấy xúc động
gì.
Đến khi cái chết của con chó
đến thật thì tôi chẳng tự chủ được như thế. Nhìn cái xác nó một hồi, nước mắt tự
nhiên rơi, lã chã lã chã. Tôi cũng chẳng buồn kiềm nén gì, vội vàng vơ lấy cơ hội
đấy mà cho nỗi buồn tuôn ra. Tôi khóc không dứt. Khóc bệnh hoạn. Khóc điên dại.
Tiếng nấc luân phiên với tiếng ư ử trong họng mà chiếm trọn cả bầu không gian
bên cạnh con chó. Có lẽ từ khi biết nhận thức đến lúc ấy, tôi chưa bao giờ khóc
dữ như thế cả. Lúc bị ức hiếp trong trường, khóc buồn tủi cái phận khốn khổ khốn
nạn chỉ tốn nửa tiếng. Lúc tốt nghiệp trường cấp ba tôi trốn lên lầu cao khóc một
mình, nhưng cũng chỉ trong một hai tiếng gì đấy cũng nguôi ngoai. Thiết nghĩ, khóc
cho danh dự của mình, khóc cho khoảnh ký ức chết đi, tôi chỉ có trữ lượng bấy
nhiêu nước mắt thôi. Còn thương con chó chết rồi, tôi cứ khóc mãi mà nước mắt dường
chẳng cạn đi. Muốn nín cũng không xong, tôi cứ ngồi khóc tu tu, đến người qua
đường cũng liếc nhìn lại ái ngại.
Lúc bình tĩnh lại một chút,
tôi và Bảo Anh định khiêng xác nó vào thùng để dọn dẹp rồi suy tính tiếp. Tôi
nhìn vào phần mông của nó thấy một chất nhầy đầy máu, lan ra một khoảng trên
sân, thì lẩm nhẩm:
- - Con của nó nhỏ quá.
rồi ngồi xổm xuống khóc tiếp.
Không phải thương hại gì nó cả. Mà là cái phẫn uất trong lòng ào ra dạt dào như
thác đổ.
Mẹ tôi chín năm trời không
cho nó có bầu. Đến mùa con chó động dục, ai cũng phải để mắt đến. Thấy nó chạy
ra ngoài là lấy gậy xua về nhà đánh. “Đánh cho nó khôn ra.” – bà ấy nói thế. Lúc ấy tôi còn thương cái trinh tiết của giống
cái, nên làm theo mẹ nói. Đến mấy tháng gần đây, nó hay chạy bổ ra ngoài đến tìm con chó hàng xóm cách nhà tôi hai con
hẻm. Tôi thì ghét con chó hàng xóm khủng khiếp. Một hôm, bắt gặp hai đứa nó
đang giao phối, tôi nhắm con đực nằm trên mà sút cho một phát, dọa cho sợ;
nhưng chúng cũng không tách nhau ra. Tôi giận quá bỏ về nhà trước. Đến khi con
chó nhà tôi lết về thì nó bị nhà tôi dập cho một trận tơi tả. Mẹ khinh miệt chép
miệng: “Cái giống chó nó thế!”
Bây giờ nó chết rồi, tôi
nghi nó biết sắp chết nên cố tìm một đứa con. Cuộc đời nó cũng chẳng mấy vui vẻ
gì. Gia đình chúng tôi hắt hủi, bỏ rơi, thậm chí có lúc còn quên cho nó ăn.
Nhưng nó là một con chó kiêu hãnh, mỗi ngày vẫn nằm sưởi nắng bằng một dáng vẻ
hiền lành và cao quý. Nhưng cuộc đời của nó cũng trống rỗng, như cuộc đời của
tôi mà thôi. Cuối đời quá tuyệt vọng nên kiếm tìm trong cái tồn tại mênh mông
khốn khổ của nó chút ý nghĩa đẹp đẽ nhưng khiêm tốn của thiên chức làm mẹ. Vậy
mà nhà tôi đánh đập nó.
Mấy hôm sau khi nó chết, con
chó đực chạy đến ngửi ngửi ở quanh nhà, hoang mang. Tôi không nói với nó được
chuyện gì đã xảy ra, chỉ câm lặng đứng nhìn, rồi nghĩ về sự khinh miệt của mẹ tôi
lúc đánh đập con chó cái đương tìm một đứa con. “Cái giống chó vạn dặm nghĩa nặng
hơn giống người. Chỉ có cái giống người nó mới bội bạc thế chứ, phải
không mẹ ơi!” Mối ân tình của con người hời hợt khôn xiết, đối xử với súc vật lẫn
với nhau bằng thứ oán giận vô lương, vô ân vô tình, bất nhân bất nghĩa, đốn mạt
vô cùng. Nghĩ đến cái nhân đạo suy đồi của
mình, nghĩ đến cái bất công mà con chó đã phải chịu đựng, tôi gập mình lại mà
khóc, khóc tru lên từng hồi.
Con chó nhà tôi rất thích
trò đuổi banh. Nó được một chị giúp việc rất cưng chỉ cho từ khi mới hai tuổi.
Ném trái banh, đem về thì được thưởng cho một mẩu bánh. Chị giúp việc ấy nghỉ
đã lâu, nó cũng vì buồn bã đâm ra chẳng chơi trò ấy nữa. Vậy mà mấy ngày cuối đời,
không hiểu nó tìm đâu lại được một trái banh tennis ngày xưa, cứ ngậm trong miệng.
Mẹ cứ thắc mắc không biết nó lấy ở đâu.
- - Mẹ ném trái banh đi cho nó đem về.
-
- Nhưng nó ngậm ở trong miệng làm sao ném? – mẹ ngại
bẩn, nhăn nhó.
Còn tôi vì quá lười nên cứ
làm tiếp việc của mình. Con chó ngồi nghịch trái banh lông cũ một mình. Một hôm
nọ tôi đứng rảnh rỗi, lấy chân đẩy trái banh đi ra xa hai lần. Con chó nhà tôi
phấn khích lên hẳn, cứ cuống quýt chạy đi đem về. Nhưng tôi lơ đễnh sao đó, rồi
để mặc kệ, nghĩ là đã hoàn thành nhiệm vụ. Con chó lại lủi thủi. Tôi nào có ngoái
nhìn cái hoang vắng đương bủa vây nó đâu.
Buổi tối trước khi nó chết,
tôi đi ăn ở tiệm mì gần nhà. Tôi quay nhìn lại, thấy nó đang lon ton chạy theo.
Trước giờ ít khi nó thế. Nếu ra khỏi nhà cùng lúc, con chó đi đường nó đến chỗ
nhà hàng xóm, còn tôi cứ lo việc của mình. Tối đấy nó chạy theo, tôi ngạc nhiên
vô cùng. Thành ra xua nó về. “Về đi. Về nhà nào.” Rồi ngoảnh lưng đi tiếp. Một
hồi kiểm tra thì nó đã không còn ở đó. Lúc về nhà tôi cũng không để tâm đến việc
ấy hay con chó nữa.
Chỉ vài tiếng sau, khi nó chết
rồi, cái xác đang đông dần lại, tôi mới nghĩ ra được cái nó cần, nó khát khao ở
cái khoảnh khắc mơ hồ ấy. Một cái vỗ đầu nhè nhẹ. Đơn giản thế thôi. Có lẽ nó
cũng già, chẳng thích chơi bóng nữa đâu, nhưng nó cần một cái vuốt ve. Nó muốn
một chút tình thương. Nó kiên trì theo đuổi yêu thương, cho dù là từ một người
chủ vô cảm bạc tình như tôi. Nghĩ thế rồi bàn tay thừa thãi của tôi cứ mơn theo
thân hình ốm yếu của con chó trung thành. Còn mắt thì sưng tấy vì hai dòng nước
mắt cứ lăn dài.
Có lẽ tôi chẳng khóc vì sự
trọng đại của sự sống, cái chết, cuộc đuổi bắt ý nghĩa cuộc đời hay cái gì
thiêng liêng cao quý như vậy. Nước mắt này là dành cho yêu thương đã muộn mằn,
chẳng thể trao đi được nữa, cứ cô quạnh chết mòn ở trong lòng.
Đáng lẽ tôi đã phải vỗ đầu
nó.
Đáng lẽ tôi đã phải xoa lưng
cho nó.
Nhưng con chó. Con chó của tôi.
Đã chết rồi.
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)