nằm mơ ở địa đàng trống hoác.



Thứ Tư, 24 tháng 4, 2013

ngồi nhếch mắt nhòm lại ngày xưa.

"hey
I gave thought to what you asked about what I want to become, how to live and how to be. I've yet to believe in a higher existence, I should say. The term represents some perfect projection of myself I've never really stored in mind. Actually I've never gotten out of the thought what's at present is most important, not before or after that. However, if this higher existence is to be, it should be an invincible one, one so powerful it does not stay just ponderous over nothing and nothingness but dynamites to create absolute greatness. I want a glorious visualization of 'an end in thyself', like the ideal-Howard-Roark-end of Ayn Rand.
Even though, I know best the ideal self logically couldn't be born out of fictional idealism. I am an imperfect creature; I've been feeling unhappy and angst and got depressed a lot. I'm most aware of how incompetent and stir-crazy I am (the two things going together just conjure up suffering). No matter what, before achieving transformation of any kind, it is of necessity to better this deformed self by having it remoulded over and again until a sense of self-fulfilment is attained. In other words, I choose to gradually obtain the truths within rather than abruptly taking the leap.
Today I want to live a good person. Perhaps not the 'good'-ness our society usually defines, but rather in the way I myself consider worth living. I'll try my best to be good at it. Meanwhile, just set the whole notion aside; I don't have much time; too much homework is waiting; let the current preposterous image of myself keep flowing through the tempestrous waters towards what future holds in hand.
:)"

có điểm khác biệt.

trong quan điểm về sự hoàn mỹ của mình và họ. có khoảng cách lớn. khiến mình lại thấy cần phải tiếp tục cố gắng. rút ngắn khoảng cách đấy. cũng chưa thực cần biết sẽ thành ra cái gì. cứ đi tiếp, đi tiếp đã.

không phải đánh nhau với người, mà vật vã với mình mình. đánh nhau với phần tồi tệ u muội kém cỏi trong người mình. đối thủ là ở ngay đây. quay về thôi. có cần đâm thì cũng ngay ở đây thôi. mà đây là nhà, nhà của mình, à nhưng thật ra thì nhà là đâu nhỉ?

không được lơ là. cũng không được sợ hãi. mình chỉ mới bắt đầu lại mà. cười nhiều một chút. kiên nhẫn một chút. chu tất một chút. gói mình vào niềm tin cũ mà sống: có cố gắng nhất định sẽ được đền đáp.

tự dưng nhớ điệu hành quân của Totoro.

nhà mình ở đâu vậy ta ơi?
mà sao đường về cứ mãi còn xa xôi..

Thứ Hai, 22 tháng 4, 2013

hôm nay thoáng thấy biển.

nhưng thực ra chỉ là một bãi sỏi cát long lanh dưới nắng. trong lúc ngỡ ngàng ấy, thấy lòng dợn lên, thấy sóng, thấy bọt biển, bờ cát ướt. thấy thành dạng. thấy tan đi. thấy nôn nao, thấy trông mong. muốn gặp biển.

câu trả lời ấy, tìm thấy rồi. đời còn nhiều thứ cho tôi chờ đợi chứ. ít ra là bây giờ, tôi vẫn còn tiếp tục kỳ vọng. còn sống.

nếu yêu đương là mây trôi, thì yêu đương một lý tưởng chính là cánh đồng hoa mây. đây là thực tại. ảo ảnh rồi sẽ trôi tuột đi như nước. mây - nước. nhưng thực tại hữu hạn kia là không khí. phải thở, phải nắm thật chặt. sống tiếp.

ngày xưa biển rất đẹp.
hay là vốn dĩ chỉ cần cái mông muội này thôi?