nằm mơ ở địa đàng trống hoác.



Thứ Sáu, 18 tháng 7, 2014

kể chuyện người dưng.

Dạo gần đây, có một người hay chở mình đi gặp gỡ những người khác. Không thân thiết hay có cảm tình gì đặc biệt, nên mình tạm gọi người này là "người dưng".

Tuy mới nghe thấy ngẫu hứng và kì quái, nhưng những cuộc gặp gỡ của mình, người dưng, và những người dưng khác, thực ra diễn ra cũng tự nhiên bình thường. Chỉ là ngồi lại uống ly nước, nói chút chuyện phiếm, rồi mạnh ai nấy sống tiếp đời mình. Không biết có mấy người sau đó còn nhớ về nhau. Nói thật tình, đi cho vui cho biết thế thôi, chứ mình không chút quan tâm đến những kẻ lạ này, hay cả những câu chuyện mơ màng diễn ra bên mấy ly nước.

Chiều nay trời mưa. Người dưng cũng đến, nhưng hình như có vẻ buồn. Nói mẹ chiều sẽ từ Đà Lạt về, còn tối qua có tiệc tân gia đến tận khuya, sáng còn không ngủ được vì nhà mới không có rèm cửa và gần nhà mới lòi ra một cái nhà trẻ rất ồn ào. Mọi hôm người dưng thường lên kế hoạch kỹ càng trước mọi việc, hôm nay nhìn nét mặt mệt mỏi, không có sức sống, không buồn thông báo kế hoạch cụ thể gì. Trời mưa không có áo mưa, cứ thế lôi mình lên xe đi ăn bánh canh cua. Tuy mình có cẩn thận mang dù nhưng làm sao có thể bung dù lúc đang lái xe, nên đành chịu tắm mưa luôn. Miệng thì càu nhàu: "Anh khùng quá!", nhưng thấy rõ ràng người này đang rất bất an, không biết phải cư xử làm sao đây.

Lúc ăn người dưng buột miệng nói một câu: "Mình cứ lo lắng cho người khác, nhưng nhìn lại không có ai lo lắng cho mình." Lúc đấy mình cũng muốn huỵch toẹt: Ừ anh, ai cũng cô đơn đấy mà; nhưng ý an ủi này mà nói ra thấy sao tàn nhẫn quá. Không mở miệng được, nên mình cứ cặm cụi ăn bánh canh. Thôi kệ anh. Người như người dưng, khi mưa thì buồn đấy, chút nữa nắng lên sẽ tìm thấy lại dũng khí mà sống tiếp ngay. Dễ dàng gì mà chịu nhận lời an ủi tàn nhẫn từ trẻ con như mình.

Người dưng lại hỏi về bài dịch của Lý Lan mà mình lượm được đăng lên status. Lời bài hát đấy mà, em thích thì đăng thôi. Thế tại sao không đăng bản tiếng Anh luôn? Thì hát tiếng Anh sẽ thấy khác, viết tiếng Việt lại cảm giác khác. Ừ đúng rồi. Thế anh có biết Lý Lan không? Không. Mình nghĩ: Lý Lan góp phần kiến tạo nên tuổi thơ của tôi đó, ai cho phép anh không biết hử; rồi nói: Thế người dưng đọc vào thấy buồn hay sao? Đâu có, thấy dài quá nên không thèm đọc luôn. Mình nghĩ: Trời, không đọc mà ngồi hỏi, sao thấy ghét quá vậy; không đọc mà lại còn ngồi đây bất an trước mặt tôi. Cố giấu giếm bản thân sao vụng về quá ta ơi. Thôi thì, vốn dĩ là người dưng thì tụi mình cứ dửng dưng tiếp thôi, ha.

Lúc mình đón bus về, trời đã hửng lại, mưa đã ngừng rơi. Người dưng nhanh chóng chạy xe đi đâu mất. Này anh, không phải như em nói đấy sao? Sẽ vội sống lại ngay ấy mà.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét