nằm mơ ở địa đàng trống hoác.



Thứ Ba, 3 tháng 7, 2012

nói qua chuyện khác.


2. Trong hồi ký Hội hè miên man của mình, Hemingway đã viết: "Nhưng Paris là một thành phố đã quá già trong khi chúng tôi hãy còn trẻ, vì thế ở đây không có gì là đơn giản, cho dù đó là sự nghèo túng hay một món tiền bất chợt, cho dù đó có là ánh trăng, hay là đúng hay sai, hay chỉ là hơi thở của người đang nằm bên ta, dưới ánh trăng ngà."

3. Chuyện cũng không thể đơn giản, với một người đi xa rồi lại quay về.

Mất mát, hoặc tìm được lại, hoặc chỉ còn nỗi nhớ ngẩn ngơ. Có thể bây giờ, đây là một tấn bi kịch rầu rĩ thảm hại, một hồi bĩ cực vóng mỡ hào nhoáng và u sầu thái quá, một cái gì rất "diễn"; nhưng một lúc nào đó trong tương lai, nó chỉ còn là một trò hề.

Hy vọng và thất vọng, cái thánh thiện và suy đồi, đúng hay sai, chân thực hay dối trá, trong vắt hay đục ngầu, những cái đó xoắn xuýt vào bên trong, rồi bộc lộ ra ngoài bằng những hình thái hoặc xộc xệch, hoặc chải chuốt. Lúc nào cũng có nghịch lý trong bản thân cái việc làm người, hay cơ bản là sống tiếp. Duy chỉ sự thừa nhận đầy kiêu hãnh của cá nhân mới khiến người khác người.

Rồi vì khác biệt ấy mà người ta lóng ngóng vụng về, chẳng biết làm gì với cái khoảng trống rỗng tuếch ở giữa, giao đổi mình và ta.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét