một.
Dạo này cứ khoảng về chiều, trời Sài Gòn rền rĩ mưa gió. Những bóng đèn trắng soi dọc theo con hẻm nhỏ, ụ nước, như một con lươn đang oằn mình trong cơn mê màu lam. Những khung dù nhỏ bung xòe trong đêm, người thoăn thoắt rẻo bước, mắt đầy tràn màu của ấm áp, của gia đình.
Ký ức về những ngày mưa gió của tôi, theo gợn nước mưa dưới gót chân phố thị, đã trôi đi đâu cả. Mùa này năm trước chỉ còn trong những vuông lịch con con, mờ mị, bạc màu của thứ hững hờ thiếu thời đầy hoài nghi. Tôi chẳng ghi lại mấy, hay cũng chẳng có gì để ghi.
hai.
Tôi thấy rất nhớ mình, nhưng không biết làm sao để nhớ cho ra hồn. Cũng không rõ mình cần phải nhớ cái gì, buồn bã vì cái gì, có cái lý lẽ nào đầu lưỡi dùng được, mà nói cho bạn hiểu tôi đã từng là người ra sao, từng ôm ấp những lý tưởng về cuộc đời màu nhiệm này thế nào.
Đi với những con người cả đời theo đuổi cuộc sống trên mây đôi khi rất bực mình, có phải không?
Họ miệt mài mơ màng rồi hùng hục quên, để quá vãng bắt chầm lấy đôi vai rồi dắt đi mất, mặc cho nỗi ngẩn ngơ của bạn tan vào hư không.
Bạn rồi cũng quên họ. Nhưng bạn nào có lỗi, bởi vì bạn không thể hiểu người này, nên bạn gạt họ ra khỏi cuộc đời bạn.
Chóng vánh
hơn cả nỗi ngậm ngùi của kẻ đời,
hơn thời gian cánh hoa ụa tàn, rơi xuống, nhẹ chạm vào đất, lặng yên.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét