Già
đi nhiều quá rồi nhỉ?
Mối
quan hệ giữa tôi và những người bạn cũ ấy.
Có
quá nhiều thứ để nói, quá nhiều thứ chưa được nói, quá nhiều thứ sẽ mãi mãi chẳng
bao giờ nói. Mọi người đi cùng nhau, rốt cuộc lai bỏ lỡ quá nhiều thứ của nhau.
Đến nỗi bây giờ, muốn mở lời lại cũng thật khó khăn. Miệng khô đắng, đầu óc trống
rỗng, còn con người thật của mình đã nhốt ở một góc nào, bị khóa chặt trong nỗi
cô độc và điên cuồng rất sâu sắc rồi. Cố gắng, vươn đến người bên cạnh,
nhưng những ngón tay vẫn lơ lửng giữa không trung, co vội lại, từ chúng một nỗi
buồn tràn ra bằng những cụm khói trắng, xoay vòng bằng tất cả cùng quẫn, rồi
tan biến. Đêm Sài Gòn vẫn đỏ màu cuộc sống,
gió hông hênh, còn mình ta cười với tất cả những mắc xích của đời mình.
Người
khác vẫn thường tìm cách thoát li khỏi nỗi khổ. Còn chúng tôi, tôi và nhúm người quen nhỏ này, thì sẽ
ngồi lại, uống với chúng một ly. Mâu thuẫn cũng nhạt màu, yêu thương cũng tàn
phai, chỉ có nỗi buồn là day dứt loài người, chạy đến đâu cho thoát, chạy đến
đâu mới khỏi cần phải làm chính mình? Bằng không hãy cứ sống đời mình, rồi vài
khi rảnh rỗi, lại mời cái sự buồn về mà tiếp đãi cho tử tế. Xét cho cùng, hắn
cũng là một người quen già cỗi, cũng trải qua bằng ấy thứ như mình,
cũng nói với mình đôi lời đẹp đẽ, đôi lời tàn độc mà thành ra quyến luyến nhau
cả đời.
Có
một lần nói với một người về thần thánh trong mối quan hệ của con người. Đó
là một lý thuyết rất đẹp. Tôi chỉ nói về việc ấy với đúng người ấy, bởi vì tôi
nghĩ có lẽ có thần thánh trong mối quan hệ của chúng tôi. Tôi cầm niềm tin xinh đẹp trong tay, nhìn thần từng thức tỉnh
một lúc, rồi ngủ lại, hoặc cáo bận rồi đi mất, cũng không loại trừ khả năng niềm tin tạo ra ảo ảnh. Rốt cuộc thì cũng đường ai
nấy đi, không còn mấy liên quan đến nhau. Tôi đi đến cái rìa vực thẳm trong thần
rồi thì lại quay về. Sự hiện diện để lại trong nỗi vắng vẻ một màu tiếc nuối trầm
mặc. Tôi thỉnh thoảng vẫn hỏi han về cậu ta, nhưng không bao giờ nhắc đến những
chuyện đã xảy ra. Theo những gì tôi biết thì cậu ta cũng vậy. Chỉ là bằng cách ấy,
chúng tôi mãi mãi chẳng biết thêm gì về nhau nữa.
Nên
mới nghĩ lại, các mối quan hệ từ thời ấy giờ đã già hết cả rồi. Nói một lúc về
những chuyện đã xảy ra cùng nhau, trẻ trung, tươi đẹp, đoạn nghĩ thật lâu về những
chuyện mình đã trải qua một mình, rồi thấy mình đã đi rồi, họ cũng đã đi rồi, đến
những bờ bến xa xôi. “Chỉ có trong tôi, ngày đã sang đêm lâu rồi.” Không còn mối
dây liên hệ, tàn tiệc mỗi người đều còn việc phải hoàn thành, nơi khác phải
đi, người khác phải gặp. Ngày xưa tôi cũng từng sợ ngày này, ngày của những nỗi
buồn “khủng khiếp” và những mối quan tâm đã vội nhạt nhòa. Rồi tôi đi loanh quanh và nhắc nhở mọi người bằng một kiểu cách nhẹ nhàng nhưng cấp bách. Bé thời non dại. Khi ngày này thực sự đến
rồi, tôi chỉ thấy nó thật già, thật thương.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét