nằm mơ ở địa đàng trống hoác.



Thứ Sáu, 11 tháng 4, 2014

Gửi tháng tư, sau năm dài.

10:00. 
Gần hai tháng nữa là hết học kỳ. Vẫn chưa mua vé máy bay. Ở cũng không muốn ở (vì không có chỗ ở), về cũng không muốn về (vì nghèo và keo, không muốn mua!) Quả thực chỉ muốn ngủ! Ngủ dậy thì uống li trà, gặm trái táo, rồi ngủ tiếp.

11:12.
Ở đây chẳng có phố làm cái cớ nói buồn. Cái thành phố bé nhỏ của tôi, không biết có thay đổi nhiều không? Không biết những chuyến bus đêm có còn mơ hồ không? Cà phê có còn đậm, tình người có còn dở dang? Trong ký ức của tôi giờ, phố chỉ nhỏ như lòng bàn tay, nên hạnh phúc ở nơi đấy cũng thật hiền lành. Đi khỏi đấy rồi thì thấy mất mát. Thương nhớ, muộn phiền, áng trăng, có lẽ cả cuộc đời của tôi nữa. Tan đi như khói.

Đánh đổi–người ta gọi nó vậy.
Mà tuổi trẻ của tôi có phải nên đốt vào thực tại này.
Nếu phải, sao đến tháng tư, tôi chỉ còn thấy tàn tro.

11:29.
Tôi không biết khi cô ta cuối cùng cũng bước khỏi đấy, phố có còn là phố. Hay chỉ còn những con đường hẹp, mà thênh thang. Ở Mỹ, bọn nó chơi một trò tên là Convergence. Hai người ngẫu nhiên sẽ nhìn vào mắt nhau. Sau khoảng 3 giây, thì cùng lúc nói ra từ đầu tiên nghĩ đến (thường sẽ không trùng nhau). Sau đấy hai người chơi tiếp theo sẽ tìm trong trường từ vựng có liên quan đến hai từ vừa nói ra, rồi tiếp tục lặp lại trò chơi, cho đến khi nào nói được hai từ giống nhau.

Tôi ngồi xem bọn nó chơi cũng lâu, tự nhiên nghĩ:
- Một khi bình lặng đã tan biến, chúng tôi cùng rời khỏi phố, có thật là khả dĩ gặp lại?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét