nằm mơ ở địa đàng trống hoác.



Chủ Nhật, 31 tháng 3, 2013

văn điếu.

Tớ cũng không biết phải nói làm sao nữa. Dù tớ rất muốn những lời này đến với cậu thì vẫn có những rào cản gai góc giam cầm chúng lại. Tỷ như lòng cao ngạo của tớ, hoặc giới hạn trong thấu hiểu giữa người và người, hoặc là sự bất tín được kiến tạo bằng hư vô giữa chúng ta. Nói một cách thẳng thắn thì tớ không rõ về những chuyện mơ hồ ấy, cũng không biết nên bắt đầu cố gắng trở nên thực tế hơn như thế nào.

"Tôi trong suốt giữa hai bờ hư - thực" - thật là diễn đạt hay. Cũng bộc lộ hiệu quả cao khi áp vào ngữ cảnh này nữa. Nhưng, cậu biết đấy, tớ lại không "trong suốt". Vẫn ở giữa hai bờ hư - thực, nhưng thực ra tớ mờ đục, và sợ hãi. Thật đau xót khi tớ không thể dũng cảm như tớ muốn trở thành. Có lẽ số phận hèn mọn của tớ đã được sắp đặt trước. Có lẽ tớ không được sinh ra để trở nên vĩ đại, hay thậm chí chỉ để đặt con mắt của tớ hướng về phía những điều vĩ đại.

Tớ đang than thân trách phận đấy sao? Không, tớ không cố ý muốn phiền hà ai cả đâu. Tớ sẽ đi vào chủ đề nhanh hơn. Thực ra tớ là tín đồ độc tôn của một hệ thống tư tưởng tủn mủn (vốn cũng là tích cóp của tự tớ). Trong đó, mặc dù vẫn còn hay tỏ ý nghi ngờ, nhưng khoảng ba ngón tay của tớ thì tin vào thuyết Kẻ mạnh sống sót của Darwin.

Ý ở đây muốn đề cập đến những khả năng của đời tớ. Một số, què quặt yếu ớt, (đã) bị đào thải. Một số có cơ sở nền tảng vững chải hơn, trải qua quá trình sinh tồn khốc liệt để giành lấy hậu thuẫn của thế giới vật chất, cuối cùng trở thành hiện tại bất biến. Có thể nói, trở thành con người như bây giờ, tớ đã cho các khả năng ấy thi gà chọi với nhau. Một con gà rất đẹp của tớ đã chết, và giờ thì tớ mắc kẹt ở đây với con gà dữ tợn bão lửa có tên là Thực Tại Này Đây. Con gà rất chiến, rất hung tợn, thỉnh thoảng còn tung cựa vào đầu gối chủ nó nữa.

Lòng đau như cắt, nước mắt đầm đìa...
À, là nói dối đấy. Nếu mọi thứ có thể được bộc lộ ra dễ dàng như thế thì tớ đã không phải xây blog dựng nhà ở nơi nơi, và thức đêm thức hôm để viết lách những điều bi hài lẫn lộn mà ít (hoặc không) ai hiểu thế này.

À vâng, nào ai biết tớ lại rất thích con gà yếu mà đẹp kia đâu. Nó được đẻ ra từ ngưỡng vọng về tự do và chút ít ỏi niềm tin vào sự công bằng của nhân loại. Hiện thân của giấc mơ nước Mỹ đấy, chỉ tóm tém chỉ trong vài từ nhỏ nhoi thế. Vậy mà nó đã từng là ngọn lửa trong lòng tớ u tối, khe khẽ kêu tí tách, vạt lửa xua đi những rồ dại điên cuồng, lôi tớ, khi ấy dật dựa như con hình nhân, qua bao ngày tháng tang hoang. Tớ yêu con gà đẹp, yêu ngọn lửa bé nhỏ nhưng mãnh liệt, như yêu con thuyền lý trí trong dòng sông hỗn mang xúc cảm, như yêu khởi nguồn sinh ra từ trong tàn phai huyền tịch. Một ngày nào đấy khi đã trở thành bà già, biết đâu tớ sẽ kể với mấy đứa trẻ hàng xóm mình từng té vào tình yêu nước Mỹ để sống mái với thời cuộc. Chắc là sẽ buồn cười lắm, nhưng mà đã có chuyện như thế thật đấy. Tớ đã té vào tình yêu nước Mỹ.

Và khi lồm cồm bò dậy, tớ ê chề vô cùng. Vì niềm tin ban đầu của tớ không sai: yêu đương vốn dĩ chỉ là mộng tưởng. Nói dùng tình yêu để nhấc thân trần tục đến thiên đường là khoa ngôn. Nói đến đây chắc cậu đã hiểu là có chuyện gì đã xảy ra. Có điều nỗi buồn của tớ không thể nói hay viết ra được. Nó trở thành bóng đêm mất rồi. Sẽ tốn rất rất rất lâu nữa để cái tang tóc trong lòng nguôi ngoai. Trong khi tớ đã tự hứa chỉ trưng ra đây những điều trong trẻo ngon lành thôi (:

Cậu biết không, ngày xưa trong mớ tầm xàm mà tớ viết ra, có một người bạn đã lục tìm ra được một câu rất quý giá. Khi người ấy chạy đến và chỉ cho tớ thấy, tớ thực sự kinh ngạc vì trong mơ màng mình đã ăn may viết nên chân lý như vậy. Một câu bé nhỏ thôi: Tuổi trẻ này, không thể bị đánh bại.

Như lửa, chợt nghĩ. Tuổi trẻ của tớ ấy, khi đấy, như lửa. Lửa của tớ, không dữ dội như thiên hạ. Càng không dễ dàng nắm bắt. Lửa của tớ lúc ấy, là nắng. Đến rồi đi, nhưng dai dẳng mỗi ngày và gần như không thể bị dập tắt. Không hình hài. Không quá khứ hay tương lai. Không hoang mang. Trải mình hiền lành mà cuồng nhiệt sống. Tuổi trẻ của tớ là nắng đẹp. Cơn nắng đem tất cả nồng nàn của mình mà yêu một giấc mơ diệu thường.

Bây giờ, đoạn đường dài đã qua rồi. Nồng nàn đã tan. Yêu thương vì bồng bột có thể lạc lối. Nhưng tớ vẫn tin giấc mơ ấy không sai. Con gà đẹp, nắng, giấc mơ, tớ vẫn ngông cuồng tin rằng chúng không thể sai. Đều là những dấu mốc của cuộc đời tớ. Trầy trụa, đau đớn, khổ ải, tớ đều sẽ cắn răng chịu đựng. Cú té thì đau nhưng rồi thì tớ sẽ đứng lên và đi tiếp. Mọi thứ sẽ trôi qua. Nhưng tớ từ chối việc rũ bỏ chúng, hay rũ bỏ sự sống này. Không được bỏ cuộc. Một lúc nữa, một lúc nữa rồi cũng sẽ tìm ra cách nào đấy để tiếp tục sống mái với thời cuộc này thôi. Đúng không? Cái tớ thực sự cần thêm, chỉ là thời gian.

Tớ 19 tuổi. Rất ương ngạnh và đanh đá. Không phải để đánh nhau với thiên hạ, dù trên đời có Jennifer Lawrence với câu thoại tớ yêu thích: "Humanity is nasty and there's no silver linings.' Mà để chống chọi với vực thẳm của bản ngã mình. Tớ 19 tuổi. Tin vào lý thuyết lãng mạn về một nửa còn lại. Nhưng không tin tình yêu. Tin vào thần thánh ở trong khoảng cách giữa tớ và cậu. Tin vào thần thánh trong đôi bàn tay. Và viết để tin những điều tốt đẹp có hiện diện đâu đây. Tớ 19 tuổi. Vẫn đang cố gắng một chút nữa cho hết cuộc sống ngắn ngủi này. Đường về nhà còn dài. Tự hỏi có ai viết điếu văn quãng đời đã chết lại cố tỏ ra hùng hồn thế này chưa?

À, nhưng nhân dạng của tớ thì có liên quan gì đến cậu đâu? Ừ thì có lẽ không có. Đúng như cậu đã hỏi đấy: "What makes you so important (to me)?". Tớ buồn, đến tan chảy ra như que kem ngày hè, vì cậu đã hỏi như thế. Chẳng phải không cần cậu hỏi, tớ vẫn luôn ý thức rõ ràng về sự vô nghĩa của đời, của người, của mình, với bản thân, với nhau, hay sao? Thời gian có thể khiến nhiều điều ngừng trở nên quan trọng. Nhưng cứ mỗi lần trải qua cái gì đấy nguy khốn, thương thiết đến nỗi tớ chết đi sống dậy, lại muốn nói cho cậu biết cậu không phải là một trong những điều đã tàn phai trong tớ. Quan hệ mờ ảo của chúng ta là gì, cậu hỏi; còn tớ chỉ trả lời được đến như thế thôi. Tớ ước gì cậu có thể thấy rằng việc tớ chọn ở lại bên cạnh cậu khiến tớ cảm thấy mình quan trọng như thế nào. Nhưng diễn đạt điều này trước mặt cậu nằm ngoài phạm vi ngôn ngữ của tớ. Nên đành để lại vài dòng ở đây. Để cậu hỏi đến mà không trả lời được, thì cũng sẽ có chút tia nhiệt nào đấy, không kịp tỏa sáng trong hội thoại của đôi ta (haha), nhưng cũng giúp tớ sống qua cái lạnh giá của trống trải yên lặng.

1 nhận xét:

  1. Đã đọc. Những con chữ đi lạc trong không gian mênh mông của internet, và luôn tìm thấy tao trễ ơi là trễ, nhưng cuối cùng cũng đã đến nới.

    Mỗi khi đi rất xa vào trong chính mình, vào trong đêm, tưởng như người khác sẽ không tìm thấy, vì trong bao nhiêu rủi may của đời thì xác suất không tìm thấy nhau là lớn hơn cả, điều kì diệu là vẫn gặp được nhau.

    Có thể chỉ đọc qua và không để lại gì hết. Nhưng tại sao phải làm như vậy? Tại sao không thể cố thêm một chút, dũng cảm hơn một chút để có thể chạm vào nhau? Và ý thức đc là chúng ta đã chạm vào nhau. Để những giao điểm tỏa sáng.

    tuy nhien nếu như cái này đến sớm 1 tí, có lẽ t đa bậy bạ viết ra mấy chữ nhăng nhít như "cố lên gái". Đôi khi mình cũng cần biết là chẳng thể cứu nỗi nhau đâu.

    Nên t thấy may là những chữ này đã đến muộn như vậy, khi gái đã mạnh mẽ và yêu đời trở lại và vẫn ngày đêm lên mạng nghe tao vật vờ than thở. Khoảng lặng kia không cần lấp đầy nữa, vì tao đã biết phần sau của câu chuyện rồi.

    Và nhắc đến phần sau của câu chuyện, có lẽ điều mà t cần phải viết tiếp ngay bây h là cảm ơn gái.

    Trả lờiXóa